Mời các bạn đón đọc Trợ lí hạng sao - Tập 1! Từ khóa: Tiểu thuyết , truyện trung quốc , truyện văn học , Đam mỹ , Phi Thiên Dạ Tường , Trợ lí hạng sao - Tập 1 ,
Mệnh lý cho người Nữ sinh giờ Tuất, Thứ Bảy ngày 19/1/1980 Dương lịch. Âm lịch là giờ Mậu Tuất ngày Tân Mão tháng Đinh Sửu năm Kỷ Mùi (BÌNH ÐỊA MỘC). Tướng tinh mừng có cát thần phù trợ là tốt, nếu gặp vong thần thì chỉ là quan rường cột của quốc gia. Cho nên
Tiểu Thuyết Đam Mỹ; Combo Trợ Lý Hạng Sao (Bộ 2 Tập) Combo Trợ Lý Hạng Sao (Bộ 2 Tập) Tác giả: Người dịch: Oải Hương Tím Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên Nhà phát hành: Cẩm Phong Books. Tiêu Nghị vẫn luôn cho rằng nam thần trong lòng mình là một đóa sen trắng vừa anh tuấn lại
Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Daniel Kritenbrink chúc mừng Việt Nam được bầu vào Hội đồng Nhân quyền LHQ và hy vọng hai nước tiếp tục hợp tác trong thúc đẩy nhân quyền. Chiều 12/10, trả lời câu hỏi của phóng viên, Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách khu vực Đông Á - Thái Bình
Mua online Combo Trợ Lý Hạng Sao (Trọn Bộ 2 Tập) giá siêu tốt, giao nhanh, Freeship, hoàn tiền 111% nếu giả. Lựa chọn thêm nhiều Tiểu Thuyết khác.
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Truyện này đã được xuất bản xong ở Việt Nam với tên “Trợ lý hạng sao”, nếu được hãy ủng hộ sách để nxb có thêm động lực mua bản quyền đam mỹ nghen bà con. Tác giả bộ này là Phi Thiên Dạ Tường, cái tên nói lên tất cả, truyện tác giả này thì chất thôi rồi. Mị không nhớ thông tin chính xác nhưng Kim bài trợ lý được đánh giá khá cao rồi lọt top gì gì đó ở Tấn Giang, danh tiếng tốt, có danh có thực, nhảy hố nhảy hố nào. Đây là một câu chuyện bi hài đan xen, giây trước vừa cảm động rớt nước mắt thì giây sau cười đến muốn nội thương. Truyện khắc hoạ một thế giới giải trí tuy rực rỡ nhưng lại đầy tính toán, vì danh lợi mà minh tranh ám đấu, chuyện gì cũng có thể làm. Biết bao nhiêu nghệ sĩ nhờ con đường diễn viên mà hoàn thành mơ ước, tìm được chính mình, song cũng vì nó mà đánh mất bản ngã. May mắn cho Lư Châu là bên cạnh anh có Tiêu Nghị, có thể cùng anh chia sẻ mọi thứ, giúp anh đứng dậy từ nghịch cảnh. Vào lúc Tiêu Nghị khó khăn nhất, số phận mang Lư Châu đến cho cậu, kéo cậu thoát khỏi cuộc sống khốn khó, mặc dù phương pháp có chút thô bạo = Còn đến lúc Lư Châu mất tất cả thì không có định mệnh gì hết, tự Tiêu Nghị bước tới thủ hộ bên cạnh anh. Một đời người suy cho cùng thì chi cần có vậy, cần một người bên mình không rời không bỏ. Tiêu Nghị nói được làm được, mà còn làm tới triệt để. Ảnh đế Lư Châu vì một tai nạn trường quay mà hỏng đầu, học không nổi thoại nữa. con đường diễn xuất gần như đã khép lại. Tiêu Nghị không ngại khổ, giơ bảng lời thoại cho Lư Châu, giơ đến đau nhức cả tay vẫn không nề hà. Tiêu Nghị làm một nghệ sĩ, nhưng luôn dùng những cách thực tế nhất để cổ vũ Lư Châu, không màu mè, không sáo rỗng. Những điều bình dị ấy chạm vào trái tim ảnh đế, làm anh rung động. Cả hai vốn không cong, cuối cùng vì nhau mà cong đến quên lối về = Truyện viết tuyến tình cảm khá tốt, diễn biến hợp lý, có quá trình rung động rồi đổ rạp này nọ chứ không skip nhảy đoạn. Những vai diễn và bộ phim Lư Châu đóng đặc sắc, muôn màu muôn vẻ, nếu mà mấy bộ phim này ra rạp thiệt thì tôi nhất định sẽ bỏ tiền coi suất sneak show luôn ấy v Đặc biệt là vai diễn để đời của Lư Châu, vai Tần Sơn, nội dung khá cảm động. Nhìn chung thì bộ truyện này không phải hư danh, được đánh giá cao cũng hợp lí, tình tiết nhanh, hấp dẫn và đa dạng. Đọc không có cảm giác nhàm chán, bút lực ổn định. Cá nhân tôi có một nghi vấn riêng rằng nhờ cảm hứng được khơi gợi từ âm nhạc của Tiêu Nghị mà Lư Châu tìm lại được cảm giác để đóng phim Độ bựa hài của truyện thì khỏi chê, Lư Châu độc mồm độc miệng, văn hay chữ tốt mắng người nghe rất đã tai = Đã thế lại còn khó ở khó hầu hạ, đụng đâu cũng khịa được, tính tình nóng nẩy coi trời bằng vung. Cũng may Tiêu Nghị rộng rãi và bị M nên mới không chấp, chớ gặp ai khác chắc ổng bị đập mấy chục lần rồi. Đây là đoạn Lư Châu mô tả bộ phim Tần Sơn của mình “Diễn viên chính đã hết thời, đạo diễn cũng hết thời, biên kịch còn qua đời rồi, đây là cái phim gì chứ, mợ nó!” Lư phát tài à, đây là cái phim giúp anh lấy lại được cái danh ảnh đế đó, không, phải nói là đưa hẳn Lư Châu lên một tầm cao mới, giúp anh thoát khỏi cái mác diễn viên thần tượng để trở thành một diễn viên điện ảnh. Thật ra cả Lư Châu lẫn Tiêu Nghị đều rất có tài, thứ họ cần chỉ là một cơ hội mà thôi. Cần cù chăm chỉ làm việc, thấy khó không lùi, cuối cùng may mắn đã mỉm cười với họ, một may mắn mà họ đổ mồ hôi đổ máu ra để có được. Lư Châu và Tiêu Nghị đều bước đến đỉnh nhân sinh, sự nghiệp, gia đình đều vẹn toàn. Tình yêu tuyệt đẹp của họ, bây giờ và mai sau, sẽ luôn nguyên vẹn như ngày đầu, giống như câu hát mà Tiêu Nghị tặng Lư Châu Tình yêu của em xuyên qua bầu trời Tình yêu của em như dòng nước chảy mãi không ngừng Cho dù năm tháng trôi qua, thanh xuân tàn úa Em vẫn sẽ yêu anh như xưa. Phong Linh
Top truyện đam mỹ hay nhất càng đọc càng mê Truyện đam mỹ là những bộ tiểu thuyết tình cảm lãng mạn, được khai thác từ chủ đề đồng lính luyến ái đối với nam được viết theo bối cảnh và văn hóa của Trung Quốc. Hiểu đơn giản, tình cảm của nhân vật chính trong truyện đam mỹ là giữa nam giới và nam giới. Cùng khám phá top truyện đam mỹ hay nhất và đáng đọc nhất năm nhé!1. Truyện Tình yêu đau dạ dày - Đào Tĩnh VănẢnh bìa truyện Tình yêu đau dạ dày của tác giả Đào Tĩnh VănTình yêu đau dạ dày là truyện đam mỹ nằm trong top truyện đam mỹ hay nhất và cũng là cuốn đam mỹ đầu tiên được xuất bản tại Việt Nam. Câu chuyện tình yêu của họ có ngọt ngào, cũng có đau lòng, cơn đau dạ dày vừa khiến câu chuyện vui vẻ, cũng khiến câu chuyện rẽ sang những cảm xúc ẩn ẩn đau. Đây quả thực là một trong những bộ đam mỹ hay nhất trong lòng mọi độc tắt truyện Truyện kể về một anh chàng đau dạ dày – Vệ Đằng, phong cách quái dị với quả đầu lòe loẹt, quần áo phong cách không giống ai, nhiệt tình, phóng khoáng, hơi vô tâm vô phế nhưng rất quan tâm đến người thân và bạn bè. Một anh chàng nhiệt tình như thế lại chẳng may phải lòng một khối băng di động – Tiêu Phàm. Hai người vốn không quen biết, trái ngược như hai đường thẳng lại vì hai cô em gái bày trò mà giao nhau. Vệ Đằng ôm mối tình si quyết tâm mặt nóng dán mông lạnh mà theo đuổi Tiêu Phàm. câu chuyện tình của hị sẽ diễn biến ra sao? Cùng đón đọc ngay thôi truyện tại đây Tình yêu đau dạ dày2. Truyện Duyên nợ đào hoa - Đại Phong Quát QuáẢnh bìa truyện Duyên nợ đào hoa của tác giả Đại Phong Quát QuáDuyên nợ đào hoa của tác giả Đại Phong Quát Quá – là một trong những cây đại thụ của văn học mảng đam mỹ. Duyên nợ đào hoa nằm trong top truyện đam mỹ hay nhất mà bạn nhất định phải đọc tắt truyệnNội dung truyện kể về vị thần tiên nửa mùa Tống Dao Nguyên Quân vốn đang nhàn tản vui chơi qua ngày bỗng nhiên bị Ngọc Đế giao cho một chuyện vô cùng hệ trọng, xuống trần làm gậy chọc uyên ương’ phá rối mối tình đoạn tụ của Nam Minh Đế Quân và Thiên Xu Tinh Quân. Vì để hoàn thành nhiệm vụ sớm ngày quay lại chức vị nhàn tiên của mình nên Tống Dao không ngại cùng Mệnh Cách Tinh Quân diễn cảnh si tình theo đuổi cái xác phàm của Thiên Xu Tinh Quân. Ngày diễn trò với Thiên Xu Tinh Quân, tối lại thoát hồn vui chơi với Hoành Văn Thanh Quân. Nhưng sau đó lại phát hiện ra nhiều bí mật động trời phía truyện tại đây Duyên nợ đào hoa3. Truyện Trợ lý hạng sao - Phi Thiên Dạ tườngẢnh bìa truyện Trợ lý hạng sao của tác giả Phi Thiên Dạ tường Đây là một câu chuyện vừa bi vừa hài về một cậu trợ lý ngày ngày cung phụng chăm sóc cho nam thần cuối cùng lại bị nam thần ăn đến không còn một mảnh xương. Truyện khá dễ thương, nhiều tình tiết hài hước, có chân thật thành công phải đánh đổi bằng sự cố gắng, truyện nằm trong top truyện đam mỹ hay nhất vừa vui nhưng cũng chân thực, hấp dẫn người tắt truyệnTruyện kể về nhân vật Tiêu Nghị là fan cuồng của Lư Châu, một nam thần nổi tiếng được người người kính ngưỡng, sau đó khi nhìn thấy nam thần, kích động muốn chết xin chữ ký nam thần, lại còn được ký hợp đồng bí mật làm trợ lý sinh hoạt cho nam thần. Thế nhưng đời không như mơ, nam thần của cậu chẳng giống trên TV tí nào, ngạo mạo, trẻ con, tính khí thất thường lại còn hay gây truyện tại đây Trợ lý hạng sao4. Khi cà chớn gặp cà chua - Qifu AẢnh bìa truyện truyện Khi cà chớn gặp cà chua của tác giả Qifu AMột câu chuyện rất đáng yêu, pha lẫn yếu tố hài hước, đọc mà cười rớt cả quai hàm. Truyện xứng đáng lọt top truyện đam mỹ hay nhất với câu từ nhẹ nhàng và đầy tính chân thật từ tác giả Qifu tắt truyệnTruyện kể về một anh chàng tài giỏi thập toàn thập nghệ, từ nấu ăn, dọn dẹp đến sửa chữa cái gì cũng biết, đến Học viện Nghệ thuật làm lao công dọn vệ sinh và thợ điện, bất ngờ đụng độ với một người bị cuồng nghệ thuật hành vi đang có bức tượng “The Thinker” khỏa thân trong nhà vệ sinh nữ, đó là bạn công của chúng ta. Hai người này vừa nhìn thấy nhau liền nhất trí đối phương là biến thái nên gây ra vài chuyện hiểu nhầm hài hước. Đọc truyện ngay để có những trận cười sảng khoái truyện tại đây Khi cà chớn gặp cà chua5. Truyện Văn sĩ điên cuồngẢnh bìa truyện truyện Văn sĩ điên cuồng của tác giả Điệp Chi LinhVăn sĩ điên cuồng với diễn biến nội dung chậm nhưng thấm chắc chắn sẽ khiến bạn đọc mãi không ngừng đấy. Vừa ngọt ngào, vừa sâu lắng truyện lọt top truyện đam mỹ hay nhất và đọc nhiều lời khen ngợi từ độc tắt truyệnNội dung truyện xoay quanh một cặp trúc mã vì nhiều sự việc xảy ra mà phải xa nhau, lớn lên lại vào cùng một trường đại học, một người là nhà văn lưu manh, một người là học bá lạnh lùng nhưng nội tâm lại luôn yêu thầm người kia. Giữa hai người bọn họ có dây dưa không dứt, có biệt ly, có yêu cũng có ghét, có điên cuồng cũng có nhẹ nhàng. Đọc truyện tại đây Văn sĩ điên cuồng6. Truyện Quán cà phê XYẢnh bìa truyện truyện Quán cà phê XY của tác giả Bình Quả ThụBạn là fan chân chính của truyện đam mỹ mà chưa đọc bộ ngôn tình đam mỹ ngọt như kẹo này thì hơi phí đấy. Truyện kiểu nhẹ nhàng và hường phấn chói mù mắt độc giả độc thân luôn. mạnh dạn đề cử Quán cà phê XY lọt top truyện đam mỹ hay nhất và đáng đọc tắt truyệnNhân vật chính của bộ truyện này là hai anh chàng nhân viên của cùng một quán cà phê, có điều một người là nhân viên ca sáng còn một người là nhân viên ca tối. Quả như người ta nói, con đường ngắn nhất đến trái tim là đi qua đường dạ dày nha. Anh chàng nhân viên ca tối ngốc ngốc hay xấu hổ dễ dàng bị đổ gục trước chiêu trò tặng đồ ăn khuya của nhân viên ca sáng. Một chuyện tình siêu đáng yêu luôn đóĐọc truyện tại đây Quán cà phê XYNhớ đọc mấy bộ truyện cực dễ thương trong top truyện đam mỹ hay nhất mà giới thiệu trên đây nhé!
Editor Tiểu Vũ Mặc aka Tường VyThể loại hiện đại, giới giải trí, tình hữu độc chung, bệnh chó dại công x thổ tào đế thụ, vật chính Lôi Chu x Tiêu Nghị Trong mắt của Tiêu Nghị thì luôn xem Lôi Chu là nam thần trong lòng nam nhân chân chính, vẻ đẹp thanh tâm thoát tục thanh khiết, làm say mê biết bao nhiêu nam nữ trẻ tuổi. Bỗng một ngày , Tiêu Nghị được tuyển vào trợ lý cho nam thần mình ao ước mang đến nhiều điều bất ngờ cho anh. Nhưng hình như có cái gì không đúng ở đây thì phải. Sự thật là gì thì mời các bạn đón xem.
Tác giả Phi Thiên Dạ Tường Thể loại showbiz, hài, HE Bộ này tôi nghe danh đã lâu, từng cố gắng đọc bản online khi sách chưa được xuất bản. Kết quả là lần nào cũng drop. Tôi còn chửi thầm chán thế này mà cũng top. Giờ đọc bản xuất bản không rời được mắt mới biết truyện hay là nhờ dịch giả chứ chẳng ngoa. Truyện lấy bối cảnh showbiz, công là diễn viên nổi tiếng nhưng không phải một tay che trời như nhiều bộ khác. Để lên được vị trí này, anh đã phải nỗ lực nhiều năm, làm việc chăm chỉ, nghiêm túc, đi lên từ chân chạy vặt, đóng vai xác chết… Thành công mà anh có được là nhờ sự cố gắng phi thường. Tôi vô cùng thích công, đúng mẫu đàn ông quyến rũ, vừa đẹp trai, vừa tài năng, vừa giàu có, mà quan trọng hơn cả là nhân cách. Công mở miệng ra là quát mắng thụ nhưng nếu cho tôi dùng 1 từ để mô tả anh thì sẽ là từ “dịu dàng”. Anh khuyến khích thụ theo đuổi ước mơ, thậm chí khích bác, nhưng cũng chính anh âm thầm giúp đỡ, luôn động viên, là chỗ dựa cho thụ những khi mệt mỏi chán chường. Ý chí của Lư Châu rất đáng để học hỏi “Cậu sợ cái gì? Còn chưa làm cậu đã sợ cái gì? Tại sao cậu lại là thằng vô dụng? Bởi vì cậu không dám. Cái gì cũng không dám… Cậu không dám thử. Cậu sợ thất bại, thế nên cậu là một thằng bỏ đi.” Phi Thiên Dạ Tường dường như cám cảnh cho những phận người lưu lạc xa quê, chật vật mưu sinh nơi đất khách quê người, trải qua bao nhiêu năm vẫn trắng tay, lạc lõng giữa thành phố rộng lớn đông đúc. Cuộc đời thất bại, lay lắt sống qua ngày. Tôi nhớ những người bạn tôi từ các miền quê xa xôi lên thủ đô học, ra trường cố kiếm lấy một công việc để bám trụ thành phố, mỗi tháng trừ tiền ăn ở thuê nhà, còn một ít gửi về quê phụ cha mẹ nuôi bầy em út. Có người mãi không lập gia đình vì cuộc sống vất vưởng quá, không muốn gánh thêm nợ đời. Tiêu Nghị cũng là mẫu thụ tôi thích dịu ngoan, tốt bụng mà không ra vẻ bạch liên hoa, biết quan tâm săn sóc người khác. Cậu làm tôi nhớ đến người bạn học chuyên ngành âm nhạc của tôi. Họ đến với nghệ thuật bằng tình yêu và khát khao được thể hiện nhưng cuộc đời chối bỏ họ. Giấc mơ nghệ thuật tan vỡ, ai nấy lăn lộn kiếm ăn. Trong truyện, âm nhạc của Tiêu Nghị đóng vai trò rất quan trọng. Tác giả miêu tả rất hay những đoạn cậu sáng tác, đến mức tôi phải nhắn tin hẹn gặp người bạn cũ để nghe anh chơi đàn. Tiến triển tình cảm của nhân vật cực kỳ hợp lý. Đoạn cuối tập 1, tổng kết các hình ảnh công nhận ra tình cảm của mình đẹp như một bộ phim, những chi tiết nhỏ lồng ghép vào nhau rất logic, không hề thừa thãi, trả lời cho mọi câu hỏi băn khoăn lúc đầu của người đọc nếu có. Ba tiếng “em yêu anh” của Tiêu Nghị vang lên trong ý nghĩ của Lư Châu trong trẻo mà day dứt. Đến thời điểm ấy, anh vẫn chưa hiểu “em yêu anh” này không phải “em yêu anh” kia mà chính là “em yêu anh” nọ. Truyện hài mà không lố, rất dễ thương. Các nhân vật dù phụ cũng để ấn tượng chứ không nhạt nhoà kiểu người qua đường.
Tiêu Nghị vẫn luôn cho rằng nam thần trong lòng mình là một đóa sen trắng vừa anh tuấn lại vừa dịu dàng, có thể hạ gục trái tim của hàng nghìn hàng triệu nam thanh nữ tú già trẻ gái trai... Cho đến một ngày cậu trở thành trợ lý riêng của nam thần, ngoài niềm vui sướng khôn cùng ra thì... Ế? Hình như có gì đó sai sai... Chữ nghĩa bay mất nên không viết tử tế được. Chịu vậy. Đọc xong rồi mà có cảm giác không thật cho lắm. Đại khái bộ truyện này với mình thì vừa có cái hay vừa có cái dở. Đây không phải truyện đầu tiên mình đọc của tác giả Phi Thiên Dạ Tường. Và mình vẫn ấn tượng với kiểu cốt truyện xuyên suốt một quãng thời gian có thăng có trầm. Chỉ là cảm giác thấy thiếu thiếu cái gì đó. Tiêu Nghị, thân là một chàng trai 27 tuổi, chuyên ngành âm nhạc, lặn lội ở Bắc Kinh. Chia tay bạn gái, rồi bị cha mẹ giục về quê, Tiêu Nghị quyết định thử đi làm công việc mới, đến làm trợ lí cho nghệ sĩ. Mà trùng hợp thay, cậu lại được thành “tay sai” của diễn viên nổi tiếng Lư Châu. Lư Châu vốn là nam thần trong lòng cậu, cả bạn gái cũ của cậu cũng hâm mộ anh cuồng nhiệt. Nhưng khi tiếp xúc với nam thần, Tiêu Nghị mới vỡ mộng với con người thật của anh. Lư Châu rất hay nổi điên, y như mắc bệnh dại, hơi tí lại gào lại thét. Tiêu Nghị ở bên anh phải dùng hết kiên nhẫn bình tĩnh để vuốt lông. Mà trong lòng thì cũng la lối mắng chửi boss của mình. Lư Châu luôn miệng dọa dẫm đuổi việc nhưng Tiêu Nghị biết nam thần chỉ là loại khẩu khí con cọp mà lá gan thì con thỏ. Bởi vậy nên cậu quen với việc nịnh bợ dỗ dành Lư Châu, nhiều lúc còn bày trò chọc cười anh. Tiêu Nghị kí hợp đồng làm trợ lí cho Lư Châu 3 năm. Nhưng xảy ra biết bao nhiêu việc. Lư Châu từng nổi điên trong lần đi quay phim vì nghe được scandal tình cảm với bạn diễn nữ. Lư Châu cũng từng đuổi Tiêu Nghị khi biết cậu đang được ảnh đế họ Lê mời về làm âm nhạc. Một năm rưỡi ở bên Lư Châu, Tiêu Nghị chứng kiến anh từ ngôi sao đang nổi tiếng, bỗng chốc gặp tai nạn trên trường quay mà không thể thuộc lời thoại, rồi trượt dốc. Lư Châu không đuổi Tiêu Nghị nữa mà biến mất, để lại một con đường cho cậu, thay vì làm trợ lí, tiếp tục theo đuổi âm nhạc. Nhưng rồi Tiêu Nghị vẫn kiên trì bám dính lấy Lư Châu. Tiêu Nghị nói “tôi yêu anh” không phải là tình cảm thần tượng nữa, mà là tình cảm yêu đương, còn Lư Châu thì cũng đã xác nhận mình thích tiểu trợ lí ngốc nghếch kia. Hai người bắt đầu lại từ đầu, song hành cùng nhau trên con đường sự nghiệp của Lư Châu. Mà cũng nhờ vậy, Lư Châu mới có thể trở lại, từ bước một để chạm đến giải thưởng Ảnh đế. Điều mình cảm thấy hơi khó tiếp nhận. Chính là việc Lư Châu ở đầu truyện đã in vào trí óc mình là kiểu người mắc bệnh dại, khó ở, suốt ngày mắng Tiêu Nghị. Mà Tiêu Nghị thì là kiểu như bị máu M, ngày ngày hầu hạ nam thần lướt taobao, rồi dùng clone đi chửi anti. Thật ra Lư Châu không phải người xấu, nhưng việc Lư Châu bỗng nhiên nghiêm túc trả lời Tiêu Nghị rằng “Anh cũng thích em” làm mình thấy hơi không tự nhiên. Chắc có lẽ ngay từ ban đầu mình đã nhìn Lư Châu quá là phiến diện. Lâu lâu trước đây, mình có like page ổ trứng gà gì gì đó. Nhưng lại chẳng đi tìm đọc truyện của Phi Thiên Dạ Tường. Mình cũng không nhớ bộ truyện này được xuất bản hay gì, mà mình lại vội vàng đi tìm bản edit đọc trước khi nó biến mất. Dạo này mình còn bị kén truyện và tâm trạng lộn xộn nữa. Nhưng mình không hối hận chút nào cả, mình không nói là thích nó, nhưng thực sự là mình cảm thấy được một chút cái nhìn về nhân sinh. Như việc Lư Châu luôn chê trách Tiêu Nghị nhát gan không dám thử làm gì, như việc Tiêu Nghị có giấc mơ âm nhạc nhưng vẫn là muốn ở bên Lư Châu làm một người hỗ trợ… Mình không muốn nhận xét sâu xa gì về nhân vật, vì mình nghĩ mỗi người sẽ có cái nhìn và cách đánh giá khác nhau. Nhưng có lẽ ai cũng muốn một người ở bên như Tiêu Nghị, muốn có những người bạn như bạn của Lư Châu… *** Đôi nét về tác giả Phi Thiên Dạ Tường, một trong những tác giả nổi tiếng của trang web văn học Tấn Giang, được độc giả yêu mến đặt biệt danh là “Gà mái” hay “Phì Điền” Ruộng màu mỡ. Văn phong phóng khoáng nhưng cũng không kém phần tinh tế. *** Tháng Mười một, Bắc Kinh. “Trước đây anh đã hứa với tôi những gì? Mấy năm mua được nhà? Mấy năm mua được xe? Mẹ già tôi cũng không cần, theo anh đến cái chốn quỷ quái này, anh nhìn bạn bè của anh thế nào, nhìn lại anh đi! Anh làm được cái gì rồi? Rốt cuộc anh có phải là đàn ông không?!” Rời khỏi buổi họp lớp, Tiêu Nghị im lặng chịu đựng cằn nhằn, hai tay đút túi quần, ngậm thuốc lá vùi đầu đi. Cô bạn gái ở sau lưng đã dừng lại, cậu cũng không phát hiện, cứ cắm mặt bước về phía trước... “Xin lỗi em.” Tiêu Nghị ném điếu thuốc xuống, bất đắc dĩ nói, “Bà xã, anh cũng muốn kiếm sống mà, anh đã thực sự cố gắng rồi, em cho anh thêm một chút thời gian...” Tiêu Nghị xoay người lại, sau lưng trống trơn, không một bóng người. Một cơn gió thu thổi qua, điện thoại vang lên, “Bà xã” gửi tin nhắn. “Tiêu Nghị, chúng ta chia tay đi.” Chuông lại vang lên. Tiêu Nghị nhấc máy, lần này là điện thoại từ nhà gọi tới. “Tiêu Nghị.” Mẹ của cậu ở đầu dây bên kia nói, “Sao con không nghe điện thoại thế? Bao giờ thì về nhà?” “Con...” Tiêu Nghị mệt mỏi hỏi, “Sao vậy mẹ? Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?” “Ba con vừa mới xem xong bản tin thời sự, nếu mua nhà để cưới thì trả lần đầu tám mươi ngàn tệ đủ không?” “Ba mẹ không cần cho con tiền đâu, con phải lên tàu điện ngầm bây giờ đây, mai con sẽ gọi lại cho mẹ. Mẹ đi ngủ sớm một chút, đừng cho ba con đi vay tiền.” * * * Mười hai giờ đêm, Tiêu Nghị uống đến say mèm. Về tới phòng trọ, cậu giơ chân đá tung cửa, ngã vào ghế sa lông thở dốc. “Đồ vô dụng, vô dụng... Vô dụng...” Tiêu Nghị mệt mỏi, “Chẳng thà chết đi còn hơn.” Tiêu Nghị lảo đảo đi ra ban công, nhìn cảnh đêm dưới mười tám tầng lầu, bò lên lan can rồi lại bò xuống, bò lên lại bò xuống, lặp đi lặp lại đến chục lần như vậy, cuối cùng quỳ gối trên ban công, khóc ầm lên. “Mẹ ơi...” “Khóc cái con khỉ!” Hàng xóm cách vách mở cửa sổ ra, điên tiết hét lên, “Biết mấy giờ rồi không?! Còn say xỉn lảm nhảm tôi gọi cảnh sát bây giờ!” Cái xã hội tàn nhẫn ham giàu chê nghèo này, đến khóc cũng không cho người ta khóc. Gió lạnh đìu hiu, Tiêu Nghị lại bò vào phòng, cố gắng lết đến bếp, mở van ga ra. Điện thoại réo vang, Tiêu Nghị nhìn thì thấy là một trong những người bạn tham gia buổi họp lớp hôm nay. Tiêu Nghị nhìn cái bếp, nghĩ bụng thôi thì nấu bát mì ăn trước đã rồi hẵng tính đến chuyện tự sát. Tiêu Nghị vừa xì xụp húp mì gói vừa gọi điện cho bạn gái, bên kia tắt máy. Ăn xong bát mì cậu nằm vật xuống, mệt mỏi nhắm mắt lại. Tiền thuê nhà hai ngàn tệ, tiền điện nước bốn trăm, đi ăn ở siêu thị với đưa bạn gái đi dạo phố một ngàn tệ, thẻ tín dụng nợ hai ngàn, tiền đi lại bốn trăm... Lương tháng sau thuế là năm ngàn, tháng nào cũng phải dựa vào thẻ tín dụng sống qua ngày, tháng nào trong thẻ cũng có dư nợ... Giá nhà ở đây là tám mươi ngàn tệ một mét vuông, ở khu Thông Châu cũng phải hai mươi lăm ngàn đến ba mươi ngàn... Không ăn không uống, ba trăm năm mới mua được nhà để kết hôn ư? Tiêu Nghị đã mấy lần nghĩ đến chuyện về quê, nhưng giá nhà ở các thành phố vành đai cũng phải mười hai ngàn tệ một mét vuông, tìm một việc làm lương ba ngàn tệ một tháng, cũng chỉ có nước chết đói ven đường thôi. Cậu mệt mỏi với tay tắt đèn, điện thoại lại có cuộc gọi đến, màn hình nhấp nháy liên tục. Sáng hôm sau, bảy cuộc gọi nhỡ, Tiêu Nghị uể oải gọi lại, đầu bên kia hiển nhiên cũng say rượu chưa tỉnh, mơ mơ màng màng hỏi, “Ai thế?” “Tôi.” Tiêu Nghị đáp, “Ông làm gì thế? Nửa đêm nửa hôm gọi cho tôi đến mấy lần.” Người gọi điện là bạn cùng phòng hồi đại học của Tiêu Nghị, Đỗ Mã. Hồi đó hai người ngủ giường trên giường dưới, để tán gái cậu ta đã không ít lần tìm Tiêu Nghị vay tiền, đêm qua trong đám chế giễu Tiêu Nghị, cũng là cậu ta hăng hái nhất. Sau khi tốt nghiệp, Đỗ Mã chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã đứng vững được ở Bắc Kinh, trở thành một người đàn ông với thu nhập trên chục ngàn tệ, khiêm tốn lái con Lexus tới dự họp lớp. Khi Đỗ Mã gặp lại Tiêu Nghị, cả hai đều cảm thấy ngạc nhiên. Tiêu Nghị và Đỗ Mã chế giễu nhau quen rồi, bao nhiêu năm cứ giễu qua giễu lại, bây giờ Đỗ Mã vẻ vang như vậy, Tiêu Nghị chỉ thật lòng thấy mừng cho bạn mình. “Đêm qua...” Đỗ Mã nói, “Tôi lại đi uống rượu với cô tôi và mấy vị minh tinh nữa, già rồi, không còn như trước được... Ông hôm qua không bị say quá chứ? Gọi điện hỏi xem ông thế nào rồi.” Tiêu Nghị tối qua về nhà chỉ có mì ăn liền lấp bụng, đáp, “Không sao.” Đỗ Mã cười nói, “Bị bà xã phạt quỳ lên ván giặt quần áo à?” “Không.” Tiêu Nghị cười đáp, “Sao dám chứ?” Đầu dây bên kia vọng đến tiếng nước chảy, hiển nhiên Đỗ Mã đã rời khỏi giường, đeo tai nghe Bluetooth, nói với Tiêu Nghị, “Tôi đã nói với cô tôi rồi, bà ấy kêu cậu hôm nay đến trung tâm Hoa Mậu ở đường Đại Vọng một chuyến.” “???” Tiêu Nghị chuệnh choạng đứng dậy, đầu còn va một cái vào cửa. Tiêu Nghị, “Đến đường Đại Vọng làm gì?” Đỗ Mã khó hiểu đáp, “Không phải ông muốn nhảy việc sao? Uống đến ngu người rồi à?!” Tiêu Nghị, “!!!” Tiêu Nghị nhớ ra, đêm qua lúc uống rượu hình như có đề cập tới chuyện này. Tiện tay nhét bàn chải đánh răng vào miệng, cậu lúng búng nói, “Được, nếu thành công thì tôi mời ông đi ăn đồ nướng.” “Tôi gửi địa chỉ cho ông, tới nơi gọi điện thoại cho cô tôi là được.” Đỗ Mã cúp điện thoại. Tiêu Nghị rất cảm kích, đêm qua Đỗ Mã gọi cho cậu mấy lần, có lẽ là lúc cùng với cô cậu ta đi ăn khuya, muốn gọi Tiêu Nghị ra cùng. Mời các bạn đón đọc Trợ Lý Hạng Sao của tác giả Phi Thiên Dạ Tường.
trợ lý hạng sao đam mỹ